|
Đêm Lý Sơn tôi mơ...
Thứ năm , 10 / 11 / 2011, 13: 43 (GMT+7)
| Hoàng Sa mấy dải cát vàngNước trong thấu đáy hàng hàng lông chông Dù cho đi có về không Lệnh vua phép nước dốc lòng ra đi (Dân ca đảo Lý Sơn) |
|
|
Duyên trời định
Thứ năm , 3 / 11 / 2011, 10: 34 (GMT+7)
| Ông Duy đã bước vào tuổi tám mươi. Ông yêu quí Lan Anh nhất trong số hàng chục đứa cháu nội, ngoại của ông. Ông thường giục Lan Anh mau mau chọn bạn trai để ông bà còn sớm được bế chắt, kẻo tuổi cao, chưa biết khuất núi lúc nào. |
|
|
Món nợ vô hình
Thứ hai , 31 / 10 / 2011, 12: 26 (GMT+7)
| Cái li vỡ làm nhiều mảnh dưới nền gạch hoa. Thị coi lại trên tay, còn năm cái. Thị bước tiếp. Nhiều lần cứ sắp bước vô phòng sếp, là thế nào thị cũng đánh rơi một vật nào đó, nếu không phải chân vấp cầu thang... |
|
|
Mẹo đòi nợ
Thứ hai , 31 / 10 / 2011, 9: 18 (GMT+7)
| Lại Trung Lương là một ông chủ nhỏ, nhưng có biệt danh là "Xỏ Lá". Sao lại có cái biệt danh quái quỉ thế? Đơn giản là vì gã chuyên mượn tiền nhưng không bao giờ trả, mà số tiền gã mượn mỗi lần không nhiều, chỉ một vài ngàn tệ, nên cũng chẳng ai kiện cáo làm gì cho mệt! Thế là, gã cứ tích tiểu thành đại, trở thành "ông chủ", có tiền mua nhà, cưới vợ như ai! |
|
|
Ký ức mùa đông
Thứ sáu , 28 / 10 / 2011, 8: 32 (GMT+7)
| Gió - đàn ngựa hoangQuần lên ngôi làng nhỏMái nhà tranh run rảy neo vào gióTiếng gọi vô hồi đêm đông |
|
|
Bản nhạc hoang vu
Thứ năm , 27 / 10 / 2011, 8: 56 (GMT+7)
| Bay vi vút không còn nơi cư trúMũi - tên - đồng phải sống cuộc đời riêngNhạc đến đây ta tiếp tựa bạn hiềnCho dù tim có muôn phần nhức nhối |
|
|
Cái bát gia truyền
Thứ năm , 27 / 10 / 2011, 8: 55 (GMT+7)
| Lâm Cường làm tổ phó của một phòng trong cục mười năm nay. Những người lên tổ phó cùng năm với anh, giờ đã lên cấp phòng từ lâu. Có người còn được điều lên thành phố. Dăm ba hôm vợ anh lại ca cẩm chồng mình ù lì, không chịu động não, không biết bắt quan hệ với lãnh đạo. |
|
|
Ông lão lượm đinh
Thứ năm , 27 / 10 / 2011, 8: 54 (GMT+7)
| Hai bàn tay quýnh quíu, rớm máu, trong lòng dấy lên nỗi lo lắng. Đây là địa phận ấp 2, không quen thuộc như khu vực cầu gần nhà mình. Nếu tụi nó kiếm chuyện với ông thì sao? Như để chứng minh cho nỗi lo lắng kia, một tiếng "rẹt" của xe máy ngang tai ông Tư. Vai ông hứng trọn cú đạp, cả người bật ngửa, bàn tay phải đè lên bãi đinh, đau nhói. Đó là cảm giác cuối cùng của ông Tư sau khi gáy bị đập vô ... |
|
|
Một khoảng trời
Thứ tư , 26 / 10 / 2011, 9: 3 (GMT+7)
| Khi em đi, sao mọc phía chân trời,Cứ lấp lánh, xa xăm. Vừa thoáng hiệnLại bất chợt lung linh, rồi vụt biếnHỡi vì sao của một khoảng trời anh! |
|
|
Người đàn bà trở về thành phố
Thứ ba , 25 / 10 / 2011, 9: 7 (GMT+7)
| Không còn ngã tư lam lũ bụi than của cô bé con chân trần tóc bímKhông còn cây bàng già trổ lộc mùa xuânKhông tiếng chuông trúc ríu rít ngoài phố nhỏ |
|
|
Nghề dễ phất
Thứ sáu , 21 / 10 / 2011, 10: 35 (GMT+7)
| Sáng thứ bảy, có tiếng gõ nhẹ cửa phòng vị khách lịch thiệp. Thì ra đó là nhân viên khách sạn. Anh ta trình hóa đơn thanh toán. Người đàn ông liếc qua tờ giấy trước khi lôi tập séc dày cộp ký sẵn trong túi áo veston ra, ghi số tiền rồi đưa tấm séc cho anh ta. |
|
|
Để doạ là chính
Thứ tư , 19 / 10 / 2011, 10: 42 (GMT+7)
| Thôn La Khê gần đây bị mất trộm, may mà tổn thất không nhiều nhưng việc này ảnh hưởng đến tình hình trật tự trị an. Thông qua đề nghị của nhân dân, trưởng thôn quyết định từ nay mỗi ngày cử hai người đi tuần tra canh gác nhằm bảo vệ tài sản cho dân. |
|
|
Ngõ hai nhà và cái lỗ thủng
Thứ tư , 19 / 10 / 2011, 10: 41 (GMT+7)
| Hơn mười năm trước, nhờ đa mưu túc trí, lão đã khiến cho tay hàng xóm bây giờ phải tức đến ứa máu. Ngày ấy gã được giao thụ lý vụ án mà lão là một trong số những bị can. Đơn kiện lão được gửi lên đến tận Trung ương. Những đứa kiện lão hầu hết là người trong nhà máy. Chúng nó kiện lão tham nhũng, nhận hối lộ, thiếu trách nhiệm khiến nhà máy tan nát, đẩy hàng ngàn công nhân đến cảnh khốn cùng... |
|
|
Làng ơi
Thứ sáu , 14 / 10 / 2011, 11: 7 (GMT+7)
| Làng - đâu làng nữa mà vềChúng con thành kẻ ngồi lê phố phườngThèm từng sợi khói hạt sươngNhớ màu hoa dại nẻo đường ngày xưa |
|
|
Người đốt vôi
Thứ sáu , 14 / 10 / 2011, 11: 7 (GMT+7)
| Xóm Lò Vôi gọi chú là Lường "ma". Nhung không biết tại sao lại có cái biệt danh sởn da gà ấy. Cho đến một hôm Nhung bắt gặp chú đi từ nghĩa địa Mả Mới về, vai vác tấm ván nặng trịch. Thứ ván quan tài mà người bốc mả sau khi mang cốt đi vẫn vứt la liệt ở miệng huyệt. "Tao mang về nhóm lò cho đỡ phí. Thứ này đượm lửa lắm". Nghe đến đấy, người Nhung lạnh ngắt, trời đất xung quanh xoay như chong chón ... |
|
|
Chén này giã bạn
Thứ năm , 13 / 10 / 2011, 8: 59 (GMT+7)
| Chén này cạn với non caoNửa đêm quán khách hư hao bóng gầyRượu sầu chưa nhắp đã sayGió bời cỏ rối phía này hoàng hoa. |
|
|
Đứt neo
Thứ tư , 12 / 10 / 2011, 11: 38 (GMT+7)
| Bãi bể xanhBãi bể xanh êm lặngBỗng bất thần xuất hiện cá voi. |
|
|
Người đóng thế
Thứ ba , 11 / 10 / 2011, 10: 22 (GMT+7)
| Những người tự tử thường thích những cây cầu. Viên cảnh sát không nghĩ về điều đó cho đến khi nhìn thấy một người đàn ông bước ra khỏi chiếc xe đang đỗ, đi chầm chậm theo lối dành cho người đi bộ và đặt tay lên thành cầu. Có một điều gì đó đáng chú ý về cái bóng dáng cô đơn kia. Viên cảnh sát quan sát người đàn ông, làu bàu vì gặp chuyện bực mình và tự hỏi liệu có kịp đến chỗ anh ta. |
|
|
Phận hoang
Thứ ba , 11 / 10 / 2011, 10: 22 (GMT+7)
| Chuyện xảy ra cách đây đã nhiều năm rồi… Khi tôi tỉnh lại đã thấy mình yên vị trong chăn ấm. Hải và Vũ đang nói chuyện thì thầm.- Này, có đúng là nó không nhỉ? - Tiếng Vũ hỏi nho nhỏ.- Tôi cũng chẳng biết nữa, tưởng người ta chỉ đồn vậy, ai ngờ… |
|
|
Ở Vũ Hán nhại thơ Đường
Thứ hai , 10 / 10 / 2011, 9: 12 (GMT+7)
| Tặng cô gái nhỏ Điền Viên. |
|
|
|
|