Ngày thi đại học khối A kết thúc, bao nhiêu hồi hộp lúc xem đáp án môn Toán liền chuyển sang cảm giác hụt hẫng, choáng váng, tớ toát cả mồ hôi lạnh và không tin vào mắt mình, tớ làm sai bài toán đồ thị nhiều điểm nhất.
Tớ buồn, khóc khô nước mắt…

Cậu chở tớ đi ăn chè, mặt tớ bí xị, không nói câu nào nữa, tớ rưng rưng, nước mắt chỉ chờ rơi xuống…
“Cậu thích chè này nhất mà, hôm nay chê à, tớ ăn hết nhá...”
“Ừm”…Mắt mình đỏ hoe…
Cậu đăm chiêu rồi bảo: “ Rồi, cậu lại bị cảm nặng rồi, người lớn lên một chút nào…”
Tớ vẫn ủ rũ: “Cậu có lớn hơn tớ tuổi nào đâu mà bảo thế…”
Rồi cậu bảo tớ đợi một chút, một lát sau cậu quay lại với một cái bong bóng màu hồng trong suốt, cậu giấu nó sau lưng nhưng cái bong bóng cứ lơ lửng trên đầu cậu trông thật ngộ. Cậu bảo: “Chiếc bong bóng này sẽ mang nỗi buồn của cậu lên trời kia, bây giờ tớ đưa cho cậu thả nó nhé”.
Tớ cười: “Ra cậu trẻ con hơn tớ đấy…”. Cậu cũng cười và gãi đầu. Nước mắt tớ không rơi xuống nữa mà tan biến trong niềm vui ngọt ngào…
Tớ nhí nhố: “Thả ở đây thì thể nào nó cũng mắc vào dây điện, nỗi buồn của tớ sẽ mắc luôn ở đó trong cả mấy ngày thì nguy…”
...........
Vậy là cậu và tớ ra bờ hồ, xung quanh toàn hoa là hoa với đủ loại màu sắc, mùi hương dịu nhẹ lan đi trong làn gió mát, mặt trời chưa đi ngủ nhưng đã dịu nắng, những đám mây trắng cứ lơ lửng trôi đi trên nền trời xanh biếc…
Thấy trong túi còn sót lại năm nghìn, tớ mua cho cậu một cái bong bóng nữa màu xanh.
Cậu bảo: “Hôm nay bọn mình trẻ con thế nhỉ, ngày nhỏ, tớ hay thả bong bóng lên trời và gắn kèm một tờ giấy mang theo điều ước của tớ, bây giờ, cậu có tin nó sẽ thành hiện thực không?”
Mắt tớ lại tròn xoe: “Vậy á, có chứ, tớ có cả bút và giấy đây này…”
Tớ xé đôi tờ giấy đưa một nửa cho cậu rồi hai đứa bí mật ghi lên điều ước của mình…
“Bây giờ, tớ và cậu sẽ thi xem bong bóng của ai bay cao hơn nhé!…À, mà cho tớ biết điều ước của cậu là gì?”
Tớ nhăn mũi: “Không bao giờ.”..Tớ đếm: “1…2…3”
Hai chiếc bong bóng, giờ đã thành một đôi bong bóng, một hồng, một xanh bay lên trời cao theo làn gió thổi hiền hòa, in hình xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng…
“May quá, điều ước của mình không bị mắc vào cành cây…”
“Tớ cũng vậy…” - cậu nhìn tớ cười, nụ cười như thiên thần…
Nhưng lạ thay, chả có cái nào bay cao hơn cái nào, chúng cùng bay lên cao và rồi mất hút sau đám mây xa xa phía cuối chân trời…
Bupbekiwi