Tôi cuộn mình trong ổ rơm
Như củ khoai đất phèn vùi tro trấu
Nghe nhồn nhột sống lưng, rân rân dòng máu
Ôi những cọng rơm vàng chăn nệm tuổi thơ
Giá buốt tiếng gà khuya
Khàn khàn ngái ngủ
Sân rêu rơi đằm một tàu cau
Nhọ nhem ánh đèn dầu
Cha ngồi lặng phắc như dáng núi
Giòn giã thuốc lào
Trầm tư khói
Người nghĩ về gió bấc mưa giông
Về những cánh đồng quanh năm gối vụ
Lưng mẹ còng thêm sau mỗi mùa đông giá
Ngón tay gầy sóng sánh nước chè xanh
Cơm mới nở hương, ngọt tép riu đồng
ấm lòng cha suốt đường cày vạm vỡ
Trâu ra chuồng lịch kịch phì phà sương
móng trâu gõ một điệu buồn vạn thuở
khép vạt áo nâu bờ đê ngược gió
cha bước thầm bạc cỏ dấu chân